XUẤT GIA
Chí xuât gia khi tròn mười tuổi
Lúc ấu thơ đang độ vui cười
Vì nợ đời tôi còn học tập
Mười năm dài
thế phát hai mươi.
Xa cha mẹ, anh em, bạn hữu
Theo gót thầy
học tập điển kinh
Bao tình cảm
chân thành gửi lại
Nguyện
tu hành nhất chí không hai.
Giờ con như bào thai bụng mẹ
Cần trở che
nuôi dưỡng dạy răn
Từ cuốn
chiếu, xếp mền, giặt khăn
Đều
thầy dạy không quản nhọc nhằn.
Con nhớ lúc
thầy đau nhức nhối
Trên trán thầy ướt đẫm mồ hôi
Thời gian
kia dường như đứng lại
Cả đêm trường
thức đủ năm canh.
Thầy dạy bảo: TU là khổ hạnh
Bỏ thế duyên
đừng có đua tranh
Còn tính toán
làm sao đến ĐẠO
Đời xuất
gia không dễ chút nào……

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét