Thơ

              Tặng ai mang tên…
                                                          NHẬT BẢO

                           Sa Bà uế trược chốn hồng trần
                           Long quang tĩnh lạc lìa gian truân
                           Nhật tảo tinh chuyên trì kinh kệ
                           Bảo pháp vô vi chẳng khen chê.

                                                                 Thanh Hà   21/ 8/ Qúi Tỵ
                                                                          Nguyên Chân

                               XUẤT GIA
                    

                           
  Chí xuât gia khi tròn mười tuổi
  Lúc ấu thơ đang độ vui cười
  Vì nợ đời tôi còn học tập
  Mười năm dài thế phát hai mươi.

  Xa cha mẹ, anh em, bạn hữu
  Theo gót thầy học tập điển kinh
  Bao tình cảm chân thành gửi lại
  Nguyện tu hành nhất chí không hai.

Giờ con như bào thai bụng mẹ
  Cần trở che nuôi dưỡng dạy răn
       Từ cuốn chiếu, xếp mền, giặt khăn
           Đều thầy dạy không quản nhọc nhằn.

   Con nhớ lúc thầy đau nhức nhối
Trên trán thầy ướt đẫm mồ hôi
     Thời gian kia dường như đứng lại
      Cả đêm trường thức đủ năm canh.

Thầy dạy bảo: TU là khổ hạnh
    Bỏ thế duyên đừng có đua tranh
   Còn tính toán làm sao đến ĐẠO
          Đời xuất gia không dễ chút nào……

ĐỢI BẠN
(Tặng bạn Nhuân)
Hoài Vân

Đợi bạn gần tiếng đồng hồ
Bạn sao không đến để trời đổ mưa
Ngồi buồi nhớ chuyện ngày xưa
Chỉ chăm theo bạn đến vườn dưa chơi

***
Tối về sân giữa thảnh thơi
Dùng trăng để học, qua thời mộng mơ
Cùng nhau cắt lúa, xe thồ
Ra đồng bẻ bắp, ngồi xuồng vượt sông

***
Đồng quê rộn tiếng ve ngân
Mình đi bộ đội, bạn ra Hà Thành
Một thời ngăn cách sông Gianh
Nhưng khi gặp lại thắm tình như xưa

***
Giờ tìm đâu thấy vườn dưa
Quê mình đổi khác ruộng chia làm nhà
Nhìn bạn cầm một bó hoa
Vào chùa lễ Phật đậm đà tình thân.
27/7/2013


NGỦ NGÀY NÊN MƠ
Hoài Vân
Bao lần lòng vẫn nhủ lòng 
Đừng làm khổ họ, khổ mình nữa nghe 
Nhưng rồi một phút yếu lòng 
Lại gây khó xử cho người cho ta
Biết rằng mọi thứ phù hoa 
Mà sao nghe lặng canh gà gọi sương 
Đành nghe tích tắc đêm trường 
Thạch sùng tặc lưỡi đếm thời gian trôi
Một mình phòng lạnh đơn côi 
Ốm không người hỏi, thảnh thơi cũng buồn 
Nhìn lên màn tựa cạnh tường 
Mà sao như thể trêu ngươi người nằm
Chắc rằng lâu mới đến rằm
 Nên trời vẫn tối thạch sùng vẫn kêu
 Bỗng nghe vẳng tiếng chuông chiều 
Té ra mình đã ngủ ngày nên mơ.

01/7/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét